Hang trống còn vời tiếng chân

Học thuật
Thân thiện
Hang trống còn vời tiếng chân

Hang trống còn vời tiếng chân.

Định nghĩa
  1. Thành ngữ:
    • Hang trống còn vời tiếng chân: một thành ngữ Hán Việt, có nghĩa đen "hang trống vẫn còn vẳng lại tiếng chân người". Thành ngữ này dùng để chỉ niềm vui mừng, sự an ủi lớn lao khi bất ngờ tìm thấy tri âm, tri kỷ (người đồng điệu, hiểu mình) trong hoàn cảnh độc, lẻ loi. diễn tả cảm giác như một người trốn trong hang vắng, tưởng chừng cô quạnh, bỗng nghe thấy tiếng chân người, biết mình không đơn độc.
dụ sử dụng
  • Thành ngữ:
    • Giữa lúc tưởng chừng không ai hiểu được quan điểm của mình, bỗng đọc được bài viết của anh ấy, tôi cảm thấy như "hang trống còn vời tiếng chân".
    • Tình bạn của họ thật đẹp, như câu "hang trống còn vời tiếng chân", luôn tìm thấy nhau trong sự đồng điệu.
Các cách sử dụng nâng cao
  • Thành ngữ này thường được dùng trong văn chương, thơ ca hoặc lối nói trang trọng để diễn tả một cách hình tượng sâu sắc niềm vui khi gặp được người cùng chí hướng, cùng tâm tư sau một khoảng thời gian cảm thấy cô đơn trong suy nghĩ.
  • nhấn mạnh sự quý giá hiếm của sự đồng cảm, thấu hiểu giữa người với người.
Biến thể từ gần giống
  • "Không cốc túc âm" (空谷足音): nguyên văn chữ Hán của thành ngữ này, nghĩa là "tiếng chân trong hang vắng".
  • Tri âm, tri kỷ: Chỉ người bạn thấu hiểu lòng mình, ý nghĩa cốt lõi thành ngữ muốn hướng tới.
  • Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu: Những người cùng chí hướng thường tìm đến với nhau.
Từ đồng nghĩa
  • Gặp tri âm: Gặp được người hiểu mình.
  • người đồng điệu: người cùng chung quan điểm, sở thích.
  • Như gặp nước: Gặp được môi trường hoặc người phù hợp.
Thành ngữ liên quan
  • "Một câu nhịn, chín câu lành": (Không liên quan trực tiếp về nghĩa, nhưng một thành ngữ Việt phổ biến khác).
  • "Ngựa chạy bầy, chim bay bạn": Nhấn mạnh sự quan trọng của việc bạn đồng hành, có thể xem như một ý nghĩa rộng hơn, gần gũi hơn với "hang trống còn vời tiếng chân".
Hang trống còn vời tiếng chân

Hang trống còn vời tiếng chân.

  1. Do chữ "Không cốc túc âm" (Hang trống tiếng chân người đi) nói điều may hiếm , nỗi vui mừng tất nhiên của hạng người đồng điệu
  2. Trang Tử: Phù đào hư không giả.
  3. Văn chân túc âm củng nhiên nhi hỉ hỹ. (Phàm người chạy trốn vào chổ trống không, nghe tiếng chân người đi thì tất vui vậy)
  4. Thơ Hoàng Đình Kiên: Biệt hậu thi năng ủy ngã
  5. Tự đào không cốc thính nhân thanh. (Xa nhau thơ gửi đến an ủi được tôi, như trốn vào hang trống nghe tiếng người)